Tô quân
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử Trung Quốc: "Tô quân" là cách gọi tôn kính đối với Tô Vũ, một trung thần nổi tiếng thời Vũ Đế nhà Hán.
- Biểu tượng của lòng trung thành và khí tiết: "Tô quân" được dùng để chỉ hình tượng một người có lòng trung thành son sắt, kiên trinh bất khuất, sẵn sàng chịu đựng gian khổ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Truyền thuyết về Tô quân chăn dê là một câu chuyện cảm động về lòng trung thành. (Câu chuyện về Tô Vũ chăn dê là một câu chuyện cảm động về lòng trung thành.)
- Nhân dân lập đền thờ Tô quân để tưởng nhớ khí tiết của ông. (Người dân lập đền thờ Tô Vũ để tưởng nhớ khí tiết của ông.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Khí tiết Tô quân": dùng để ví von, ca ngợi tinh thần kiên trung, bất khuất, không chịu khuất phục trước hoàn cảnh khó khăn hay cám dỗ.
- Dù bị giam cầm, ông ấy vẫn giữ khí tiết Tô quân, không hé rời nửa lời. (Dù bị giam cầm, ông ấy vẫn giữ khí tiết kiên trung như Tô Vũ, không tiết lộ nửa lời.)
"Tấm lòng Tô quân": chỉ tấm lòng trung thành tuyệt đối, son sắt một lòng.
- Vị tướng ấy có tấm lòng Tô quân đối với đất nước. (Vị tướng ấy có tấm lòng trung thành son sắt như Tô Vũ đối với đất nước.)
Biến thể và từ liên quan
- Tô Vũ: Tên đầy đủ của nhân vật lịch sử này. "Tô quân" là cách gọi tôn kính.
- Tô Tử Khanh: Một tên gọi khác của Tô Vũ (Tử Khanh là tự của ông).
Từ đồng nghĩa (về ý nghĩa biểu tượng)
- Trung thần: bề tôi trung thành.
- Nghĩa sĩ: người có khí tiết, trượng nghĩa.
Thành ngữ, điển tích liên quan
- "Tô Vũ mục dương" (Tô Vũ chăn dê): Điển tích chỉ việc Tô Vũ bị đày đi chăn dê ở đất Hung Nô trong mười chín năm mà vẫn giữ vững lòng trung với nhà Hán. Thường dùng để ví với sự kiên trinh, chịu đựng gian khổ vì lý tưởng.
- Trải qua bao thử thách, ông như Tô Vũ mục dương, một lòng giữ vững chí hướng. (Trải qua bao thử thách, ông như Tô Vũ chăn dê, một lòng giữ vững chí hướng.)
- Tô Vũ đời Vũ đế nhà Hán, sang sứ nước Hung Nô bị vua Hung Nô bắt đi chăn dê mười chín năm. Lúc được tha về, nhân dân địa phương cảm lòng trung trực của Tô, lập đền thờ ở núi Hà Lan, nơi Tô đã chăn dê